sau hơn 5 tiếng dài ngồi chết dí trên chuyến xe tốc hành, cuối cùng cậu bé cũng được dừng chân ăn chút cơm trưa
.......
- Chị lấy tôi 1 phần cơm xào bò
- Em cũng thế
- Tôi dùng trà đá
- Lấy em trà đá luôn chị ạ!
anh thanh niên ngồi đối diện nhìn nó một cách dè dặt
- Sao chú mày gọi giống anh thế? Cũng thích ăn bò xào à?
- Vâng (và cười tít mắt)
- Vậy chú cũng là dân KH?
- Không anh ạ. Em dân Sài Gòn chính gốc (lại cười)
tay gắp miếng cơm đầu tiên bỏ vào mồm, anh thanh niên kia lại bắt chuyện
- Vậy em ra KH này học?
- Dạ không! Em ra thăm ... người thân anh ạ (rồi thằng bé vẫn gắp lấy gắp để miếng cơm tống vội vào mồm cho kịp chuyến xe khách)
- Thăm ba mẹ hả?
- Dạ không! Ba mẹ ....... (nó ngừng lại nhìn anh thanh niên kia ... cố nuốt trọng cục cơm khô khốc đang nghẹn lại giữa chừng cổ nó. Nhưng vẫn chưa nuốt được. Cục cơm cứ nằm đấy Nó vội tiếp lời) .... ba mẹ em bỏ em từ bé .....
Một giây lặng thinh. Nó có cảm giác như một giây ấy trôi qua rất chậm. Mắt nó cúi gục xuống mặt bàn, thoáng một chút buồn .... Anh thanh niên kia cũng ngừng sự quan_tâm_đặc_biệt của anh ta đến đĩa thịt trước mặt. Anh ngước lên nhìn thằng bé ....... Anh biết mình đã lỡ lời làm thằng bé nhớ đến chuyện không vui, thế nhưng nó lại nhìn anh rồi cười một cách nhẹ nhàng
- Không sao đâu anh ạ! Em ... quen rồi! (thằng bé cố giấu nỗi buồn trong tâm trí nó. Nỗi buồn lẫn cảm giác đau buốt nơi cổ họng. Cục cơm cứ mắc ở đó mãi. Họng nó khô lại, không thốt nên lời ... Người ta thấy giữa cái quán ăn có một cậu bé tay ghì chặt đôi đũa lên đĩa cơm, còn mặt thì cúi gầm lại ....) Vả lại chuyện cũng xảy ra khi em còn rất bé .......
- Vậy ....... Ừ ... (anh ngừng lại một tích tắc rồi vớ đại một câu hỏi khác để lảng đi vấn đề ban nãy) Thế ..... thế em ra KH thăm người thân à?
- Dạ .... (nó lại ngập ngừng. Mặt nó đỏ lên, lúng túng làm rơi vung vãi cơm ra bàn)
- Sao vậy? (anh nhìn cái vẻ hậu đậu của nó rồi cười)
- À .... em ...... em ra KH thăm bạn ....
- Ra là vậy! Có thế mà cũng cuống cuồng cả lên ....
- Bạn gái! (thằng bé bồi vào cái câu bỏ lửng của nó ban nãy)
Anh thanh niên kia nhìn nó. Thằng bé ngước nhìn lại anh
- Sao cơ ạ?
- À không! (anh cười) Trong Sài Gòn đã không còn người thân, thế sao em không chuyển ra ở hẳn ngoài đấy đi?
- Em còn học nữa anh ạ! Không bỏ được
- Ủa? Anh tưởng em đi làm rồi chứ! Vậy tiền đâu mà em xài? Mà em đang học trường gì vậy?
- Dạ em học Nông Lâm. Sau này ra KH nuôi tôm anh ạ! (mắt nó loáng lên vẻ tinh nghịch) Em định làm giàu ở đất KH này đấy! ..... Thì lâu lâu bố mẹ vẫn về cho tiền. Không thì vẫn gởi về nhà cho em. Chứ em biết làm lụng gì đâu anh .... (nó vừa gãi đầu vừa nhe răng cười)
- Vậy còn bạn em? (anh nhấn mạnh chữ "bạn" rồi nhìn nó với cái ánh mắt lấm lét như đang trêu nó) Con bé cũng học đại học?
- Dạ không! Con bé .......... con bé học cấp 3 trường TVH
- Ha ha. Còn bé nhỉ? (anh phá lên cười)
nhìn vào mắt anh thanh niên ngồi đối diện, nó hiểu anh ấy đang cười nó. Vì nó còn quá bé! Đôi bàn tay nó chưa thể tự nuôi sống chính bản thân nó, vậy mà cũng "học đòi" có bạn gái với lại yêu thương .... Nó ngượng lắm, loay hoay mãi với đĩa cơm .....
Ngay lúc ấy, chặn ngang cái suy nghĩ của nó, anh tiếp
- Thôi! Lớn hay bé không quan trọng. Có cả khối người lớn còn tệ hơn cả lũ trẻ con đấy thôi! Chủ yếu nếu có lý_tưởng là được
rồi anh nhẹ giọng lại, cái giọng cứ như anh trai đang dạy bảo cho lũ em nhỏ
- Anh nghĩ em sẽ làm được mà! Nhìn em anh cứ thấy là lạ. Chắc là "lì" lắm đây phải không? (anh cười) ..... Đừng từ bỏ giấc mơ. Mình là "đàn ông" mà! Phải tự đứng vững không cần dựa vào bất kì ai cả. Còn đôi tay, còn lý_tưởng thì chuyện gì cũng sẽ làm được!
........ thằng bé ngẩn ra trước những lời anh thanh niên kia nói với nó. Nó thôi không hì hục gắp cơm nữa. Nó nhìn anh .....
- Thôi ăn lẹ đi! Xe chờ kìa!
- Dạ vâng. Em cảm ơn anh .......
- Khờ quá! Nhưng đường đời còn vất vả lắm em à. Không dễ sống đâu! Nhưng anh chúc em thành công
- Dạ ...
Suốt ngày hôm ấy, trong đầu thằng bé cứ nghĩ mãi không dừng về câu nói của anh thanh niên kia "Đừng từ bỏ giấc mơ. Mình là "đàn ông" mà! Phải tự đứng vững không cần dựa vào bất kì ai cả. Còn đôi tay, còn lý_tưởng thì chuyện gì cũng sẽ làm được"
rồi nó cười một mình ..... "Ừ! Mình sẽ làm được mà!"
-- truyện chôm --
con người ai cũng có một giấc mơ của riêng mình. Có người đơn giản chỉ ao ước có một người cha, người mẹ như bao đứa trẻ khác. Có người ước "mỗi ngày một ổ bánh mì" .... Người lại tham lam, muốn làm chủ cả thế giới. Nhưng ai sẽ là người phán quyết cho giấc mơ của họ? Chúa? Thượng Đế? Hay các vị thần? Không! Không ai có quyền phán quyết hoặc định đoạt cho giấc mơ của con người cả! Thậm chí cái_mà_người_ta_vẫn_thường_gọi_là "số phận" cũng không thể
Chúng ta có 1 trái tim là để mơ ước, 1 cái đầu là để suy nghĩ, và đôi tay để thực hiện mơ ước của chúng ta. Nào ai biết được con sâu róm đen đúa là mầm móng của một con bướm rực rỡ? Loài thiên nga trắng muốt vốn dĩ là một loài vịt_bé có bộ lông xấu xí đấy thôi!
Đừng từ bỏ, người nhé! Vì chúng ta còn đôi tay mà!
Hãy cho tôi một cơ hội, tôi sẽ biến mọi thứ tưởng chừng như mơ hồ thành hiện thực cho bạn xem! Còn cái việc nâng cả trái đất này lên ấy hả? Dễ thôi mà! Cho tôi một cơ hội gặp Archimedes đi! Rồi cho tôi sẽ nâng cả trái đất lẫn ông ấy lên cho mà xem! Chỉ tiếc cho ông ta vì loài người chưa từng cho ông ấy một điểm tựa. Còn anh? Còn em? Em cho anh một cơ hội đi! Anh sẽ làm cho em xem. Bằng mọi cách! Với đôi tay, cái đầu và tim anh. Anh nói là anh sẽ làm .......
No comments:
Post a Comment